Danh mục: Tin Hot

  • Người đàn ông khiếm thị bán tăm suốt 34 năm, một mình nuôi 6 con và xây được căn nhà tiền tỷ tặng vợ

    Người đàn ông khiếm thị bán tăm suốt 34 năm, một mình nuôi 6 con và xây được căn nhà tiền tỷ tặng vợ

    Hai mắt bị m,ù từ khi 4 tuổi vì một sự cố nổ mìn, khiếm thị 100%, nhưng anh Lê Đình Hậu (xã Quỳnh Tam, tỉnh Nghệ An) vẫn có thể đi đứng, sinh hoạt giống như một người bình thường. Đáng nói, suốt 34 năm qua, anh Hậu đã chở vợ đi khắp các nẻo đường để bán tăm bông, lo toan kinh tế cho gia đình.
    Nhiều người không khỏi tò mò khi thấy vợ chồng anh Hậu “đổi đời” nhanh chóng. Tuy nhiên, theo chia sẻ của người đàn ông khiếm thị, tài sản hiện có không phải tự nhiên mà đến. Trước đây, gia đình để lại một số mảnh đất, anh bán bớt một phần để lấy vốn xây nhà. Số tiền còn lại là thành quả tích cóp suốt 34 năm, chắt chiu từ nghề bán tăm và kẹo dạo.
    Điều khiến nhiều người bất ngờ hơn cả là việc anh Hậu gần như tự mình đảm đương phần lớn công việc xây dựng. Từ việc lên ý tưởng, thiết kế, đến chỉ đạo thợ thi công, anh đều trực tiếp tham gia. Thậm chí, anh còn tự khoan khung sắt, lắp đặt hệ thống điện, nước cho từng tầng. Dù không nhìn thấy, anh vẫn nhớ rõ từng vị trí trong căn nhà, di chuyển lên xuống cầu thang một cách thành thạo.
    Sau hơn 4 năm xây dựng, căn nhà 4 tầng của gia đình anh Hậu đã dần hoàn thiện. “Căn nhà xây dựng từ năm 2021. Trước khi xây dựng là tôi hạch toán đúng 5 năm mới xong, đúng năm 2026 mới hoàn tất”.
    Anh Hậu cũng bật mí, căn nhà 4 tầng khang trang chi phí xây dựng tính đến hiện tại là gần 5 tỷ đồng. “Căn nhà này rộng 120m2 mà 4 tầng là tổng 480m2. Vật liệu xây dựng một tay tôi lo hết”, anh Hậu chia sẻ.
    Đáng nói, trong qua trình xây dựng căn nhà, anh Hậu không may ngã từ tầng 2 xuống đất. “Lúc ngã đó tôi không biết gì hết nữa, sau đó gãy 4 cái xương sườn và bị chấn thương sọ não. Nhưng may mắn sau đó sức khỏe đã phục hồi”.
    Được biết, hiện tại hai vợ chồng anh Hậu vẫn rong ruổi chạy xe khắp các tỉnh thành để bán tăm bông dạo kiếm tiền mưu sinh, tiếp tục hoàn thiện căn nhà ý nghĩa của gia đình.
    Anh Hậu thật thà chia sẻ, “Một gói tăm bông tôi lấy vào là 3.000 đồng, tôi bán ra 10.000 đồng. Một ngày mà con dắt đi thì tôi bán được trên dưới 200 gói tăm. Trong đó tôi đã lời được khoảng 1,3 triệu đồng, chưa kể trong ngày mọi người thương cho thêm cùng được chút ít nữa”.
    Trong một video được chia sẻ trước đó, vợ anh Hậu cho biết cả hai quen nhau qua một người chị trong xóm. Chị quyết định nên duyên với anh bởi dù m,ù lo,à nhưng rất chịu thương chịu khó, tính tình hiền lành dễ mến. Dù nhiều người nói lấy anh chị sẽ khổ, nhưng chị vẫn vượt qua tất cả và vun đắp tổ ấm cùng anh bởi tình cảm chân thành.
    “Ban đầu tôi chưa xác định gì, sau này thấy thương anh mới đi đến quyết định kết hôn”, người phụ nữ quê Nghệ An bộc bạch.
    Còn anh Hậu, khi lần đầu gặp vợ anh đã nói thẳng bản thân m,ù l,òa, cần một người phụ nữ về giúp đỡ nội trợ, chăm sóc gia đình. Và cả hai về chung nhà, có tất cả với nhau 6 người con.
    Nhà thêm miệng ăn, cuộc sống mưu sinh còn nhiều khó khăn, anh Hậu quyết định cùng vợ đi từ Bắc vào Nam kiếm sống bằng nghề bán tăm, bông dạo. Vợ chính là đôi mắt soi đuờng cho anh, đồng hành cùng anh trên khắp các nẻo đường trong suốt hàng chục năm.
    Anh Hậu tâm sự: “Tôi gửi lời cảm ơn bà con trên cả nước đã chia sẻ, cưu mang giúp tôi. Người mua gói kẹo, gói bông, gói tăm. Nhờ đó các con tôi cũng vất vả, đỡ khổ, ngoài ra tôi cũng dành dụm làm thêm xây được căn nhà”.
    Nguồn: Độc Lạ Bình Dương

  • Gặp anh ĐỨC người tìm được bé cún Nọng sau 1 tháng đi lạc

    Gặp anh ĐỨC người tìm được bé cún Nọng sau 1 tháng đi lạc

    Đọc câu chuyện này, nhiều người mới hiểu rằng… với một số người, chó không chỉ là vật nuôi. Nó là gia đình.
    Anh Đức, một người đàn ông quê Long An, đã dành gần trọn một tháng rong ruổi khắp Sài Gòn chỉ để tìm lại chú chó cưng tên Nọng. Ngày Nọng chạy lạc vì hoảng sợ tiếng pháo, anh gần như không ngủ được.
    Anh nói một câu rất giản dị: “Với người khác nó chỉ là con chó, nhưng với tôi nó giống như người thân trong nhà.”
    Từ Long An, anh chạy xe lên TP.HCM hết ngày này qua ngày khác. Hễ nghe ở đâu có người nói thấy một chú chó giống Nọng là anh lại lập tức tìm đến. Có hôm chạy cả chục cây số chỉ để rồi lặng lẽ quay về khi nhận ra không phải.
    Anh từng kể: “Chỉ cần còn hy vọng là tôi còn đi tìm. Tôi không nỡ bỏ nó.”
    Có lẽ chính tình thương chân thành đó đã khiến câu chuyện chạm đến trái tim của rất nhiều người. Và rồi điều ấm áp nhất cũng xảy ra – Nọng được một quán ăn cưu mang và cuối cùng đã trở về trong vòng tay của anh Đức.
    Khoảnh khắc chú chó nhận ra chủ, mừng rỡ lao vào lòng, giống như hai người thân lâu ngày gặp lại.
    Đôi khi hạnh phúc không phải điều gì lớn lao.
    Chỉ đơn giản là… sau những ngày rong ruổi, cuối cùng cũng tìm lại được nhau.
  • Ninh Bình: Cậu bé 17 tuổi làm chỗ dựa cho bà bị m.ù loà và mẹ bị ảnh hưởng chất độc da cam

    Ninh Bình: Cậu bé 17 tuổi làm chỗ dựa cho bà bị m.ù loà và mẹ bị ảnh hưởng chất độc da cam

    Em Nguyễn Bá Phát (sinh năm 2009) là học sinh lớp 11 trường THPT Đại An. Bá Phát hiện sống cùng bà ngoại Đỗ Thị Ngọ (sinh năm 1943) và mẹ Nguyễn Thị Tâm (sinh năm 1970) tại xã Yên Đồng, tỉnh Ninh Bình. Từ nhỏ, em Bá Phát đã không biết cha mình là ai và cũng chưa từng hỏi về điều đó.
    Mẹ em sức khỏe yếu, hiện hưởng trợ cấp hai triệu đồng/tháng dành cho nạn nhân bị ảnh hưởng chất độc da cam. Chị mắc nhiều bệnh nền, thường xuyên mệt mỏi, khó thở khi xúc động hoặc làm việc nặng. Bốn anh chị em ruột của chị cũng đều bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam, sức khỏe không ổn định.
    Dù thể trạng hạn chế, chị Tâm vẫn nhận may gia công tại nhà để có thêm thu nhập nuôi con và chăm sóc mẹ già. Được cơ sở cho mượn máy và từng học nghề miễn phí, chị may nón với tiền công 600 đồng/chiếc. Làm việc từ sáng sớm đến khuya, chị cũng chỉ kiếm khoảng 60.000 đồng/ngày.
    Gia đình em Bá Phát có khoảng 1,5 sào ruộng do ông bà để lại, nhưng vì không đủ sức canh tác nên phải thuê người làm, mỗi vụ chỉ thu được 2–3 bao lúa, chủ yếu dùng làm lương thực. Ngoài ra, chị nuôi thêm bốn con gà lấy trứng cải thiện bữa ăn.
    Bà ngoại của Phát tuổi cao, sức khỏe rất yếu, bị mù và phải nằm một chỗ. Bà mắc bệnh Alzheimer, thường xuyên mất ý thức, nói năng không kiểm soát, mọi sinh hoạt hàng ngày phụ thuộc hoàn toàn vào sự chăm sóc của hai mẹ con.
    Hiện Bá Phát cùng bà và mẹ vẫn sống trong căn nhà hơn 20 năm tuổi đã xuống cấp nghiêm trọng: mái ngói cũ, nền gạch bong tróc, nhiều chỗ dột nát.
    Mỗi khi mưa lớn, hai mẹ con phải lót bạt che nước hắt. Dù vậy, ngôi nhà vẫn được giữ gìn gọn gàng. Tài sản đáng giá nhất là bàn thờ ông ngoại – mua từ tiền phúng điếu sau khi ông mất. Chiếc tivi được cho đã hỏng nhưng chưa có điều kiện sửa chữa.
    Bản thân Bá Phát cũng bị ảnh hưởng sức khỏe từ mẹ, thường xuyên đau đầu, khó tập trung khi căng thẳng. Dẫu thiếu thốn, em vẫn lạc quan, luôn quan tâm, trò chuyện cùng mẹ.
    Biết mẹ hay mệt và khó thở, Phát chưa bao giờ cãi lời hay làm mẹ buồn. Sau giờ học, Phát phụ mẹ may nón để tăng thêm thu nhập. Chiếc xe đạp được tặng từ năm lớp 6 vẫn là phương tiện đến trường của em, dù đã cũ và thường xuyên hỏng.
    Bá Phát không dám mơ về xe mới, chỉ mong đủ điều kiện tiếp tục đi học và gia đình được bình yên bên nhau. Em đặc biệt yêu thích môn Lịch sử, học tốt và đang trong đội tuyển học sinh giỏi của trường. Ước mơ của Phát là thi đỗ đại học tại Hà Nội, có công việc ổn định để chăm lo cho mẹ và bà, bù đắp những năm tháng vất vả.
    Theo: Đài Phát thanh và Truyền hình TP.HCM

  • Không cứu được bạn đuối nước, nhóm học sinh quay về báo với thầy cô

    Không cứu được bạn bị đuối nước, các em học sinh rủ nhau đi về và đến buổi học chiều mới thông báo cho thầy cô.

    Tối 16-3, một lãnh đạo UBND xã Cư Pui, tỉnh Đắk Lắk cho biết trên địa bàn vừa xảy ra vụ đuối nước khiến một học sinh tử vong.

    Theo thông tin ban đầu, khoảng 10 giờ 30 phút cùng ngày, 5 học sinh – gồm: L.V.P., H.V.Đ., L.M.M., L.M.T. (học lớp 3) và em L.M.Th. (lớp 5) – của Trường Tiểu học Cẩm Phong (điểm trường thôn Ea Khiêm) rủ nhau ra sông tắm.

    Một lúc sau, em T. lên đoạn sâu hơn và em P. đi theo.

    Trong lúc tắm ở đoạn nước sâu này, em  P. có dấu hiệu bị đuối nước. Em T xuống cứu nhưng không kéo được bạn vào bờ.

    Lúc này, T. kêu 3 em còn lại lên hỗ trợ nhưng nạn nhân đã chìm xuống nước nên cả nhóm đi về.

    Đến buổi học chiều cùng ngày, các em mới thông báo sự việc cho thầy cô.

    Ngay sau đó, nhà trường cùng lực lượng chức năng đến khu vực các học sinh tắm và tìm thấy thi thể em P.

  • Nữ shipper bị thanh niên hành hung, đạp ngã xe ở phường Gia Định

    Nữ shipper bị thanh niên hành hung, đạp ngã xe ở phường Gia Định

    Ngày 16-3, Công an phường Gia Định, TP.HCM phối hợp với các đơn vị nghiệp vụ liên quan xác minh clip ghi lại cảnh một phụ nữ giao đồ ăn bị thanh niên hành hung gây bức xúc dư luận.

    Vụ việc xảy ra chiều 15-3 trước một khách sạn gần chung cư Miếu Nổi, phường Gia Định, TP.HCM. Nạn nhân là chị HTDT, 42 tuổi, làm nghề shipper.

    Theo nội dung clip, người phụ nữ chạy xe máy chở thùng giữ nhiệt đi giao thức ăn tại khu vực trên thì xảy ra mâu thuẫn với một người đàn ông. Sau đó, thanh niên này liên tục dùng tay đánh vào đầu và vùng lưng khiến nạn nhân té ngã xuống đường.

    Chưa dừng lại, người này còn đạp ngã xe máy của nạn nhân rồi cầm hộp thức ăn đi vào bên trong. Dù một bảo vệ cùng nhiều người xung quanh can ngăn, người này vẫn hung hăng, đạp vào xe máy và đe dọa nam bảo vệ.

    Sự việc chỉ dừng lại khi có nhiều người cùng can thiệp. Người phụ nữ giao đồ ăn sau đó được người dân hỗ trợ đưa vào bên trong nghỉ ngơi. Sau khi bị hành hung, chị T đã đến Công an phường Gia Định trình báo.

    Hiện vụ việc đang được cơ quan chức năng điều tra, làm rõ.

     

  • Con trai dán thông báo “tìm mẹ” mất tích lên xe máy đi khắp nơi, hy vọng gia đình sớm được đoàn tụ.

    Con trai dán thông báo “tìm mẹ” mất tích lên xe máy đi khắp nơi, hy vọng gia đình sớm được đoàn tụ.

    Hơn một tháng nay, trên những con đường ở Hà Tĩnh, người dân không khỏi nghẹn lòng khi thấy một người đàn ông trung niên, lặng lẽ chạy chiếc xe máy cũ màu đỏ, phía sau là hai tấm biển ghi dòng chữ giản dị: “Tìm mẹ…”.
    Mẹ anh là bà Trần Thị Thảnh (sinh năm 1956) đã rời khỏi nhà từ rạng sáng ngày 9/2/2026, chỉ vài phút sau khi còn được camera ghi lại hình ảnh trong nhà. Từ khoảnh khắc ấy, bà mất liên lạc. Tuổi già cùng căn bệnh Alzheimer khiến trí nhớ và nhận thức của bà suy giảm, càng khiến hành trình tìm kiếm trở nên mịt mờ.
    Suốt hơn một tháng, gia đình gác lại mọi công việc, đi khắp nơi tìm kiếm nhưng vẫn chưa có tin tức. Khi mọi cách dường như rơi vào bế tắc, anh Nguyễn Hồng Trường (51 tuổi, con trai đầu của bà Thảnh) đã chọn cách giản dị mà đau lòng: tự mình mang theo thông tin của mẹ, chạy dọc các tuyến đường, mong một ánh nhìn, một sự sẻ chia từ cộng đồng.
    Hình ảnh một người con lặng lẽ đi tìm mẹ giữa dòng đời tấp nập ấy, đã khiến người đi đường xót xa hơn bao giờ hết. Bởi sau những tấm biển kia là nỗi nhớ, nỗi lo và khát khao duy nhất không chỉ riêng anh mà của cả gia đình, đó là được một lần nữa đón mẹ trở về nhà.
    Theo Báo Dân Trí